|
Tập "Vô Kỵ - Triệu Minh" gồm 4 phần:
PHẦN MỞ (Sơ Sinh), PHẦN ĐẦU (Hoạn Nạn), PHẦN GIỮA (Thành Tài),
và PHẦN CUỐI (Vang Danh). Truyện dựa theo bộ Ỷ Thiên Đồ Long
Kư của tác giả Kim Dung do Tiền Phong dịch thành bộ Cô Gái Đồ
Long.
PHẦN GI ỮA - ĐOẠN 6
Hôm sau, phái Nga Mi tiếp tục thẳng tiến về
phiá tây, hướng về dăy núi cao lớn, nối tiếp liền liền ở cuối
chân trời. Khi tới gần một băi sa mạc, mọi người bỗng thấy có
một trung niên từ xa thong thả đi đến mà xin ra mắt Diệt Tuyệt
sư thái. Người đó tóc đă hoa râm, dáng bộ oai nghiêm nhưng ḥa
nhă. Thanh Thư và một vài người lớn tuổi trong đám Nga Mi cũng
đi ra mà chào hỏi người trung niên đó. Th́ ra người đó là Hân
Lợi Hanh, đứng thứ sáu trong Vơ Đang thất hiệp, người lúc trước
đă có hôn ước và đáng lẽ đă kết nghĩa vợ chồng với Kỹ Hiểu Phù
rồi. Do đó mà phái Nga Mi, nhất là các bà đứng tuổi, rất thân
thiết với ông. Sau màn chào hỏi, Diệt Tuyệt sư thái, Hân Lợi
Hanh, Tống Thanh Thư và vài cao thủ của phái Nga Mi ngồi xuống
bàn luận.
Nghe họ nói chuyện, Vô Kỵ mới biết là sáu
đại môn phái, Thiếu Lâm, Vơ Đang, Nga Mi, Côn Luân, Hoa Sơn,
Không Động, đang họp nhau để tiến đánh Quang Minh Đỉnh, tổng đàn
của Ma giáo. Đúng ra là Minh giáo, nhưng từ khi giáo chủ của
Minh giáo là Dương Phá Thiên mất tích, Minh giáo như rắn không
đầu, thao túng giang hồ, gây ra bao nhiêu tội ác. Do đó, giang
hồ mọi người đều kêu giáo chúng của Minh giáo là Ma giáo hết,
coi họ là tà ma ngoại đạo. Tuy không c̣n giáo chủ nữa nhưng
Quang Minh đỉnh vẫn do hai Tả, Hữu Quang Minh sứ pḥ giáo. Quang
Minh Tả sứ là Dương Tiêu hiện đang trấn tŕ Quang Minh đỉnh, c̣n
vị Hữu sứ th́ không thấy xuất hiện trên giang hồ từ lâu. Dưới Tả,
Hữu sứ là bốn đại pháp vương, dưới danh hiệu Tiá, Bạch, Kim,
Thanh, pḥ trợ. Tiá Sam Long Vương th́ hành tung rất bí mật,
không ai biết mặt mũi y ra sao cả. Bạch Mi Ưng Vương Hân Thiên
Chính, cha của Hân Tố Tố, mẹ của Vô Kỵ, v́ tranh giành ngôi giáo
chủ không được nên tách ra, lập nên Bạch Mi giáo. Kim Mao Sư
Vương Tạ Tốn, nghĩa phụ của Vô Kỵ, tự dưng nổi điên, gây bao tội
ác trên giang hồ. Thanh Dực Bức Vương Vi Nhất Tiếu, úy kỵ với
Dương Tiêu, ít khi vào trung nguyên. Dưới tứ đại pháp vương là
Ngũ Tảng Nhân và Ngũ Hành Kỳ, trấn giữ giáo phái. Phen này các
đại môn phái nhất quyết tiêu diệt Ma giáo bằng cách đánh thẳng
vô tổng hành dinh, nơi chủ chốt của Ma giáo.
Nghe như thế, Vô Kỵ không ngờ ḿnh có nhiều
dây dưa rễ má với Minh giáo như vậy. Sự liên quan với tà giáo
th́ nặng nề như thế, c̣n với chính giáo th́ cũng không kém phần
quan trọng. Cha chàng là Trương Thúy Sơn, người thứ năm trong
thất hiệp của phái Vơ Đang, lại là một trong sáu môn phái đi
đánh Quang Minh đỉnh. Chàng liền nhớ tới Hân Lợi Hanh lúc xưa
thương yêu ḿnh như thế nào, coi ḿnh như con cháu khiến chàng
bồn chồn háo hức chỉ muốn chạy ra ôm lấy vị sư thúc mà hỏi han.
Nhưng v́ có quá nhiều người đứng chung quanh Lợi Hanh làm chàng
ngần ngại, không tiện bước ra chào hỏi.
Bỗng nhiên Linh Nhi đứng lên, lớn tiếng
nh́n Lợi Hanh mà nói:
- Hân Lục hiệp cho tôi hỏi thăm một việc
được không?
Thấy Linh Nhi bước ra ngang nhiên hỏi
chuyện Lợi Hanh th́ Vô Kỵ ngạc nhiên vô cùng. Chẳng biết nàng có
chuyện ǵ mà lại cần tới Hân lục thúc của ḿnh như vậy? Lợi Hanh
ban đầu tưởng nàng thuộc phái Nga Mi nhưng khi thấy nàng mặc
quần áo không giống như phái đó th́ ông đoán chắc là nàng đang
bị môn phái đó bắt giữ. Nhưng ông vẫn nhă nhặn trả lời:
- Cô nương có điều chi thắc mắc, xin cứ
hỏi. Nếu tôi biết th́ tôi sẵn ḷng cho cô biết.
- Hân lục hiệp có biết Trương công tử, con
của Trương ngũ hiệp, hiện giờ đang ở đâu không?
Vô Kỵ nghe Linh Nhi hỏi như vậy th́ kinh
hăi hết sức. Chàng nh́n thẳng vào mặt nàng không biết nàng hỏi
như vậy với dụng ư ǵ. Trong khi Linh Nhi đang chăm chú chờ đợi
Lợi Hanh trả lời th́ ông đă hỏi lại Linh Nhi:
- Cô nương có biết Trương Vô Kỵ, con của
ngũ ca của tôi đấy à?
Linh Nhi gật đầu:
- Tôi có gặp anh ấy ở Hồ Điệp Cốc, bẩy tám
năm trước.
- Đúng rồi, tôi có đến Hồ Điệp Cốc để thăm
hỏi nó nhưng nó đă đi đâu mất rồi. Thế ra cô nương đă gặp nó
trước khi nó bỏ đi đấy. Lúc đó Vô Kỵ nó đang bị bệnh nan y, lên
cơn đau đớn mỗi ngày.
Linh Nhi nghe thế, mặt xịu xuống, đau khổ,
nh́n xuống đất, nói khe khẽ, giọng thương tâm:
- Trời ơi! Thế ra lúc đó anh ấy đang mang
bạo bệnh, bị hành hạ hằng ngày…
Rồi mặt nàng không ngừng lộ vẻ đau đớn, hai
mắt như mờ đi, thủ thỉ như để một ḿnh ḿnh nghe:
- Cũng như ta bây giờ vậy…ngày đêm…có khác
ǵ đâu?
Sau đó Linh Nhi nh́n lên nói với Lợi Hanh
giọng có vẻ kể lể:
- Tôi có rủ anh ta đi với tôi lên hải đảo,
nhưng anh ấy không chịu. Sau đó anh ấy c̣n cắn tôi làm tôi bị
thương nữa.
Đoạn Linh Nhi ngó ra xa xa, buồn bă, diệu
vợi, miệng lẩm bẩm:
- Anh ấy không thèm đi theo tôi…ruồng rẫy
tôi…làm tôi đau khổ biết chừng nào…
Thấy Linh Nhi vừa nói câu đó vừa đưa tay để
lên ngực, giọng nói run run ra chiều cảm khích, tưởng nhớ, th́
Vô Kỵ bàng hoàng. Đúng rồi! Chàng nhớ ra là lúc đó chàng có căi
nhau với một cô con gái nhỏ tên là Ly và trong lúc dằng co,
chàng đă cắn lầm lên vú cô ta đến chẩy máu. Hóa ra Linh Nhi là
cô gái tên Ly. Vậy mà khi gặp nhau sau này, nàng lại nói là nàng
tên Linh! Thảo nào khi Linh Nhi nói về sự tích của vết thẹo trên
vú nàng th́ Vô Kỵ ngờ ngợ, cứ có cảm tuởng là ḿnh đă gặp Linh
Nhi lúc nào rồi. Hai người quả nhiên đă gặp nhau thật. Và vết
thẹo đó quả nhiên là do chàng gây ra. Nghĩ tới đó, Vô Kỵ cảm
thấy ngượng ngùng vô cùng. Thật ra lúc đó hành động cắn xé vô ư
của chàng chỉ là hành động của một đứa nhỏ ngây thơ mà thôi,
không phải do bản năng hung ác hay bạo động. Ngay sau đó, chàng
ngẩn người ra, nh́n sững vào mặt nàng không chớp mắt. Tim của Vô
Kỵ đập th́nh th́nh: người mà Linh Nhi hằng ngày tưởng nhớ là
chàng chứ không ai khác! Nàng cứ nhắc măi đến người t́nh đă cắn
vào vú để lại vết sẹo khiến nàng thương nhớ hằng ngày. Th́ ra
sau khi bị cắn vào vú đến mang thương tích, Linh Nhi mang hoài
tâm từ đó, nhớ nhung mộng tưởng đến ḿnh suốt mấy năm nay. Chỉ
v́ một vết cắn của thằng bé tên Vô Kỵ mà Linh Nhi si t́nh đến
như vậy! Trong suốt thời gian đó, thật tội nghiệp cho Linh Nhi,
lúc nào cũng u sầu, đau khổ, cứ cho rằng Vô Kỵ độc ác, vô tâm.
Chính v́ sự ác tâm, hờ hững đó đă khiến Linh Nhi tương tư, sầu
tủi, chỉ muốn t́m cho ra con người đó để nàng được gần gũi mà
giải bày, tâm sự. Con người bạc t́nh, hung ác- Không! thật ra
người t́nh đậm đà, thâm trọng của nàng đó- đang ở truớc mặt nàng
từ mấy ngày nay mà nàng không biết, cứ ngóng trông, đi t́m măi
măi ở đâu đâu.
Trong lúc đó, Linh Nhi lại lên tiếng run
run hỏi Lợi Hanh:
- Thế sau đó Hân lục hiệp có c̣n biết tin
tức ǵ của anh ấy nữa không?
- Có chứ! Khoảng một năm sau đó tôi có
biết được tông tích của Vô Kỵ, cháu tôi.
Linh Nhi mở lớn đôi mắt đen tṛn lên, hỏi
dồn:
- Hân lục hiệp làm ơn cho tôi biết t́nh
cảnh của anh ấy như thế nào? Bây giờ anh ấy ở đâu?
- Tôi có biết một người tên Vơ Thanh Liệt
hiện đang sống ở vùng Tuyết Lănh gần đây. Hắn nói là hắn có gặp
Vô Kỵ và có ở chung với Vô Kỵ một thời gian.
Linh Nh́ bỗng nhiên đổi sắc, mặt mày lợt
lạt, lảo đảo muốn té:
- Tuyết Lănh!… Trời ơi….Tôi cũng có ở đó…bấy
lâu nay…vậy sao tôi không biết…
Lợi Hanh buồn bă nói:
- Nhưng rồi Vô Kỵ không c̣n ở trên trần
đời này nữa đâu. Nó đă chết rồi.
Tới đó, mọi người chỉ nghe một cái bùng một
tiếng th́ đă thấy Linh Nhi té ngă người ra dưới đất, ngất lịm.
Nhưng rồi nàng tỉnh lại ngay, nước mắt ràn rụa, vẻ mặt đau đớn,
thương xót. Làm như nàng không thể đứng lên được nữa, Linh Nhi
chống tay xuống đất, hướng về phiá Lợi Hanh mà thổn thức, nước
mắt tràn đầy:
- Hân lục hiệp, có thật vậy không? …Anh ấy
mất như thế nào?
Lợi Hanh lắc đầu, nước mắt cũng nhỏ xuống:
- Thanh Liệt có nói cho tôi biết là chính
mắt hắn trông thấy Vô Kỵ té xuống hang sâu, mất xác rồi.
Linh Nhi nghe thế, rên lên một tiếng rồi
gục mặt xuống đất mà bất tỉnh nhân sự. Mọi người thấy cảnh huống
tang thương như thế, ai cũng đau ḷng, thương xót, mặt mũi
nghiêm nghị, không nói một lời. Vô Kỵ thấy Linh Nhi nặng ḷng
với ḿnh như vậy th́ cảm động và đau ḷng vô cùng. Chàng nhấp
nhổm trên cái cáng gỗ, chỉ muốn chạy ra mà đỡ nàng lên. Một vài
đệ tử Nga Mi, thấy nàng ngất gục ở dưới đất, lặng lẽ đi tới bồng
Linh Nhi lên rồi đạt nàng nằm xuống kế bên Vô Kỵ.
Bỗng nhiên Diệt Tuyệt sư thái lên tiếng:
- Hừ, thằng nhăi con đó chết đi th́ cũng
đáng kiếp! Nó là hậu quả của một sự cẩu hợp. Cha nó đường đường
là đại hiệp danh tiếng, v́ kết hôn với ma nữ mà thân bại danh
liệt. Nó mà không chết th́ lớn lên cũng chỉ đi theo con đường hư
hỏng như vậy mà thôi!
Mọi người nghe thế ai cũng bất nhẫn, khó
chịu, nhưng không ai dám lên tiếng, chỉ thở dài. Riêng Vô Kỵ th́
giận run người. Sư thái không những đă rủa ḿnh mà c̣n nói động
chạm đến cả cha mẹ ḿnh nữa. Chàng định nhẩy ra mà tát vào mặt
bà ta một cái cho đă tức. Nhưng khi thấy Linh Nhi được đem đến,
nằm thiêm thiếp như chết, th́ chàng cố nén cơn giận, đưa tay ra
nắm lấy tay diễu nhiệu của Linh Nhi mà kêu gọi:
-
Linh Nhi, em…
Nhưng gọi măi mà Linh Nhi vẫn bất động, hai
mắt nhắm nghiền. Chỉ Nhược thấy thế liền tiến tới đưa cho chàng
một cái khăn ướt để chàng đắp lên trán Linh Nhi. Vô Kỵ nhận lấy
rồi nh́n nàng tỏ ư cám ơn. Khi nh́n lên th́ chàng thấy hai con
mắt của Chỉ Nhược đă đỏ hoe, nước mắt lưng tṛng. Th́ ra Chỉ
Nhược cũng nhớ lại t́nh cũ, nghĩa xưa mà thương tiếc cho một Vô
Kỵ không may, vắn số. Nh́n thấy ba người thân thương của ḿnh
đau khổ than tiếc cho thân phận của ḿnh như vậy, Vô Kỵ cảm động
quá. Chẳng c̣n nên chần chờ ǵ nữa, bây giờ là lúc chàng phải
nói ra cho mọi người biết thân thế của ḿnh rồi.
Bỗng nhiên mọi người nghe một tiếng “Hừ! Hừ!”
rồi tự dưng ở dưới đất có một người mặc áo xanh chui lên, phóng
người tới rồi vác Linh Nhi lên vai mà chạy mất. Trước diễn biến
nhanh chóng đó, v́ không có kinh nghiệm phản ứng, Vô Kỵ ngẩn
người ra mà nh́n người nọ bắt Linh Nhi đem đi, sững sờ. Nhưng
Diệt Tuyệt sư thái th́ khác. Sư thái hét lên:
-
Thanh Dực Bức Vương Vi Nhất Tiếu, đứng lại ngay!
Rồi bà ta rút Ỷ Thiên kiếm ra phóng người
rượt theo Bức Vương bén gót, liên tiếp đâm tới sau lưng y mấy
chiêu ác liệt. Nhưng Vi Nhất Tiếu, v́ đă nổi danh giang hồ về
môn Hàn Băng Miên Chưởng và tài khinh công độc đáo, nên mặc dù
sư thái rượt theo y rất gần và đâm y mất kiếm nhưng cũng không
sao trúng y được. Mũi kiếm phóng ra gần đụng vào người Nhất Tiếu
th́ y đă băng băng lướt đi nhanh hơn, khiến sư thái chỉ đâm vào
khoảng không, dầu rằng Nhất Tiếu c̣n phải đeo mang thêm một
người nữa. Chạy một lát, sư thái càng bị Bức Vương bỏ xa. Lúc đó
Vô Kỵ đă hoàng hồn, đứng lên phóng ḿnh rượt theo hai người ngay
lập tức. Đám đệ tử Nga Mi la lên sửng sốt, không ngờ thấy Vô Kỵ
đang bị gẫy chân mà đột nhiên lại có thể chạy mất đi như vậy. Họ
muốn cản chàng cũng không được v́ thoáng một cái Vô Kỵ đă chạy
thật nhanh, gần bắt kịp Diệt Tuyệt sư thái rồi. Sư thái nghe
tiếng chân theo sau, liếc ngang thấy Vô Kỵ đang ra sức chạy theo
ḿnh th́ cũng kinh ngạc rồi đổi thành tức giận vô cùng. Vừa tức
giận v́ đă bị thua Nhất Tiếu về tài khinh công, rồi lại thấy
ḿnh bị Vô Kỵ đóng kịch lừa dối mấy ngày nay, bà ta phóng chưởng
ra, đẩy vào ngựi Vô Kỵ thật mạnh mà gằn tiếng:
-
Thằng nhỏ dấu diếm giỏi thật! Để coi mi tài tới đâu!
Đang hùa theo sư thái để rượt bắt Vi Nhất
Tiếu, Vô Kỵ không ngờ bà ta lại ra tay đánh ḿnh như vậy. Chưởng
của sư thái đáng trúng vai chàng một cái bốp thật lớn khiến
người Vọ Kỵ bắn ra xa, té nhũi xuống đất, lăn đi mấy ṿng, cát
bụi dính vào mắt mũi, khó chịu vô cùng. Tuy đánh trúng vào người
Vô Kỵ, nhưng sư thái cũng bị Cửu Dương thần công của chàng tự
động phản ứng lại khiến sư thái mất đà, loạng choạng suưt ngă.
Bà ta lại thấy Vô Kỵ đang lồm cồm ḅ dậy, không có vẻ ǵ là bị
ảnh hưởng hay mang thương tích bởi ngón chưởng kinh hồn của ḿnh
th́ sự kinh ngạc và tức giận lại tăng thêm. Bà ta liền tiến tới
định đánh chàng một vài chưởng nữa cho chàng xụm luôn. Nhưng mới
đi được một bước th́ sư thái đă cảm thấy ḿnh mẩy mất sức, đứng
không muốn vững, Ỷ Thiên kiếm trong tay tự nhiên nặng như ch́,
sắp rơi mất. Hoảng hốt, bà phải dừng lại điều ḥa hơi thở, vận
công lấy sức th́ lúc đó Vô Kỵ đă đứng lên chạy theo Nhất Tiếu
mất rồi. Khi sư thái phục hồi lại công lực th́ Vô Kỵ đă chạy xa
tít, không cách chi ruợt theo được nữa. Nh́nh theo Vô Kỵ đang
phóng người đi vun vút, sư thái tức giận vô cùng, mặt của bà từ
từ đỏ lên rồi trở thành tím ngắt…
Vô Kỵ lau sạch đất cát trên mặt mũi, nh́n
quanh th́ không c̣n thấy tông tích của Nhất Tiếu đâu cả. Chỉ
trong nháy mắt y đă chạy đi mất hút. Vô Kỵ bèn cứ theo dấu chân
của Nhất Tiếu để lại trên cát mà chạy. Nhưng sau một hồi, tới
vùng đồi núi, toàn là sỏi đá, không c̣n dấu vết ǵ nữa, Vô Kỵ
hoang mang không biết phải đi hướng nào. Nh́n thấy núi non trùng
trùng điệp điệp, Vô Kỵ nản quá, nhưng khi nghĩ tới số phận Linh
Nhi không biết ra sao, chàng cứ đành phải thẳng hướng mà chạy…
Vác Linh Nhi chạy một hồi, Nhất Tiếu nhẩy
lên một ngọn núi cao rồi chui vào một hang đá khuất sau một
thung lũng. Bước từ trong ra có hai gă, một cao gầy, một lùn mập,
thấy Nhất Tiếu vác Linh Nhi đi vô th́ không lộ vẻ ngạc nhiên ǵ
cả, chỉ ṿng tay cùng lúc thưa gởi:
-
Thưa sư phụ, hôm nay sư phụ có món hẩu nữa rồi.
Nhất Tiếu khoác tay mà nói:
-
Hai đứa bay ra ngoài kia, đùng cho ai bén mạng tới.
Hai tên cao, lùn dạ thưa rồi bước ra ngoài
động. Th́ ra đó là hai đứa đệ tử của Vi Nhất Tiếu. Tên mập lùn
là Vu Nhị Hô, sư huynh, và tên cao gầy là Vút Tam La, sư đệ.
Chúng vừa đi ra canh cửa động vừa nháy nhó nh́n nhau, làm như là
đă biết rơ sư phụ chúng sẽ làm tṛ ǵ với Linh Nhi rồi. Nhất
Tiếu đặt Linh Nhi nằm xuống đất th́ nàng cựa quậy mở mắt ra từ
từ nh́n chung quanh. Thấy thế, Nhất Tiếu vội vàng đút tay vào
bọc lấy ra một viên thuốc nhỏ rối nhét luôn vào miệng nàng. Linh
Nhi chưa hoàn hồn th́ đă bị Nhất Tiếu bịt miệng bóp mũi, không
thở được khiến nàng phải nuốt chửng luôn viên thuốc.
Khi biết được là ḿnh đă bị “đánh thuốc”,
tuy chưa biết phản ứng của viên thuốc sẽ như thế nào, Linh Nhi
cũng tức giận vô cùng. Nàng bèn đưa tay lên đánh thẳng vào mặt
Nhất Tiếu th́ y chỉ cười h́ h́, tránh đ̣n mà không phản công,
c̣n nói khích:
- Cô nương chống đỡ làm ǵ cho tốn sức. Chỉ
trong chốc lát th́ đâu sẽ vào đấy ngay!
Đánh không trúng, Linh Nhi liền tung ra
liên tiếp ba thế dũng mănh, nhưng tay nàng đưa ra chưa đụng tới
mặt y th́ nàng như bị mất sức, cánh tay rơi xuống, cả người ngă
xuống nền đá. Nhất Tiếu như đă biết trước công hiệu nhanh chóng
của viên thuốc nên y đứng khoanh tay, cuời đểu, nh́n Linh Nhi từ
từ ngă xuống, hơi thở của nàng bắt đầu dồn dập. Linh Nhi cảm
thấy trong người khó chịu, tim đập mạnh, máu chạy nhanh, thân
thể nóng rực, nhất là ở dưới hạ bộ. Một lát sau, người nàng hừng
hực, mồ hôi vă ra, chỉ muốn xé bỏ quần áo ra cho con người được
mát mẻ, hạ hỏa. Nếu c̣n đủ sức lực th́ có lẽ Linh Nhi đă tuột bỏ
xiêm y, trần truồng ra rồi. Nhưng v́ công hiệu của viên thuốc
làm nàng bần thần, yếu ớt, nên nàng chỉ nằm yên mà thở dốc. Tất
cả máu chạy rần rần trong người nàng duờng như đều dồn xuống hạ
bộ khiến lồn nàng như căng ra, nở lớn lên, rạo rực. Linh Nhi thở
mạnh lên, đưa tay xuống mà xoa nhè nhẹ lên chim của ḿnh. Nàng
chợt nhớ ra là nàng đang trong kỳ bắt đầu có kinh nguyệt. Đă vậy
máu c̣n dồn xuống lồn làm nàng thấy tưng tức, và quả nhiên sau
đó, một gịng máu đă từ từ rỉ ra, thấm cả ra quần, đỏ ối. Nhất
Tiếu chỉ chờ có thế, y tiến tới, kéo quần nàng ra, cầm hai chân
của nàng mà dạng ra. Y nh́n thẳng vào lỗ lồn của Linh Nhi, vẻ
mặt thèm thuồng, rồi không chần chừ, y đưa luôn miệng y vào nơi
máu me đó mà bú mút say mê…
Nên biết là Vi Nhất Tiếu luyện vơ khác
người, vơ công cao cường, nhưng cơ thể lại bệnh hoạn, cứ một hai
ngày th́ y phải uống máu người th́ y mới không bị cơn đau hành
hạ. Nếu để lâu sẽ bị tẩu hỏa nhập ma, hậu quả khó lường. Cái
chuyện uống máu người này cả giang hồ đều biết nên ngoài biệt
hiệu Bức Vương (Ma Dơi) người ta c̣n kêu y là “con dơi độc” là
vậy. Rất nhiều người đă mất mạng về tay Nhất Tiếu cũng v́ chứng
bệnh khó chữa này của y. Nhưng có một điều không ai biết được là,
tuy phải uống máu người, nhưng Nhất Tiếu lại khoái nhất là máu
của đàn bà con gái lúc có kinh. Thứ máu này đại bổ, có thể giúp
y chịu đựng cả tuần. Theo y học, trong tử cung của phái nữ, mạch
máu lúc nào cũng tích tụ lại, dần dần dầy lên tạo thành cái nhau
trong tử cung. Đến nhằm ngày tháng, người nữ đó giao hoan, tinh
khí được bắn vào tử cung th́ tinh trùng sẽ đi lên buồng trứng,
thụ tinh thành trứng, rồi cái trứng đó sẽ đi xuống trở lại tử
cung. Chính tại đây là nơi mà cái trứng sẽ “nằm ổ” trên cái nhau
ở tử cung. Đó là sự thụ thai. Mạch máu chằng chịt ở trong cái
nhau sẽ nuôi dưỡng cái trứng đó để nó trở thành bào thai và sau
đó lớn lên thành thai nhi. Nhưng nếu trong lúc ngày kinh kỳ
trong tháng mà v́ một lư do nào đó sự thụ thai không xẩy ra được
th́ cái nhau, với bao nhiêu mạch máu, sẽ tự động tróc ra khỏi
tử cung, bị đẩy ra ngoài. Đó là lúc đàn bà con gái có kinh ra
máu (một trong những triệu chứng của sự có thai là sự mất kinh
v́ lúc đó cái nhau phải nuôi cái trứng đang nằm ổ, không tróc ra
khỏi tử cung nữa). Lối ngừa thai dựa theo chu kỳ trứng rụng, nằm
ổ, ở phái nữ là một phần cũng dựa trên nguyện tắc tự nhiên này.
[Sorry for the rambling, I was about to scrap this part and
tempting to replace it with a joke that I think pretty much
summarizes the whole process of ovulation as written above. But
I decided to leave them in anyway. The joke goes like this:
What did the tampon say to the condom? - “If you break, we are
both unemployed!”]
V́ thế mà máu kinh nguyệt tuy trông dơ dáy
nhưng thật ra là đại bổ. Vi Nhất Tiếu bắt cóc Linh Nhi là v́ sau
mấy ngày theo dơi đám con gái Nga Mi, y đă hửi hớm ra là Linh
Nhi đang tới kỳ kinh nguyệt (cái vụ đánh hơi t́m vết máu me th́
Nhất Tiếu rành lắm) nên y phải hưởng ngay.
Dưới ảnh hưởng của màn “đánh thuốc”, Linh
Nhi nằm yên vật vă cho Nhất Tiếu tha hồ bú liếm lồn ḿnh. Nàng
không hiểu tại sao y lại có thể làm cái tṛ này trong khi nàng
đang trong kỳ dơ dáy như vậy. Nhưng nàng cũng thấy rơ ràng là
cơn rậm rực ở dưới lồn đang được thỏa măn, nỗi tưng tức đă vơi
đi, dần dần thay thế bởi một sự sướng khoái, đê mê từ từ dâng
lên. Như một thói quen, Linh Nhi đưa tay lên ngực, xoa bóp và
xiết chặt vú ḿnh, hai mắt nhắm nghiền, hơi thở gấp rút. Cơn mệt
mỏi, yếu ớt v́ bị viên thuốc hành cũng không làm giảm đi cơn
sung sướng, tê tái xuất phát từ con chim đang được Nhất Tiếu
liếm láp liên hồi. Trong khi y hối hả bú mút thật sạch lồn nàng
th́ Linh Nhi oằn oại, cong người lên, như không chiụ nổi cơn
sướng, chùng người xuống, kẹp đầu Nhất Tiếu vào giữa háng ḿnh.
Linh Nhi nghiến răng bặm môi lại, cơn sướng như gịng nước lũ
xâm chiếm trọn người nàng. Khi nàng sắp sửa đạt tới tột đỉnh th́
Nhất Tiếu nhả lồn nàng ra. Y đă có đủ cho ngày hôm nay rồi. Phải
để dành cho hôm sau nữa. Bị cắt đứt ngang xương cơn sướng khoái
tột đỉnh, Linh Nhi thở dài, nằm yên, nuối tiếc. Nhất Tiếu đứng
lên, đưa tay lau miệng máu me hai bên mép, bỏ Linh Nhi nằm đó,
đi ra ngoài nói với hai tên đệ tử:
- Ta lên Quang Minh đỉnh một lát sau sẽ
trở về. Nhớ giữ con mồi cho ta ngày mai hữu dụng.
Hai tên đệ tử vâng dạ rồi chờ cho bóng Nhất
Tiếu mất dạng là chúng nó nhào vô động liền. Nh́n thấy Linh Nhi
nằm hớ hênh, nửa phần dưới lơa lồ, hai tên cười hô hố với nhau.
Chúng nó biết Linh Nhi đang bị “làm thuốc” mê mệt nên không úy
kỵ ǵ cả. Tên cao gầy, Vút Tam La, nháy mắt nh́n sư huynh mà nói:
- Vu đại ca, sư phụ để lại con mồi cho
chúng ta th́ chúng ta phải hưởng chứ.
Tên Vu Nhị Hô gật gù:
- Vút đệ nói đúng. Con nhỏ coi cũng xinh
đẹp quá. Bỏ qua rất uổng.
Nói xong hai tên xáp tới, lột áo Linh Nhi
ra khiến nàng bây giờ trần truồng. Hai tên bắt đầu thay phiên
nhau bóp vú, xoa ngực nàng. Trong khi tên Nhị Hô mơn man, rờ rẫm
trên vú Linh Nhi th́ tên Tam La, bạo dâm hơn, nhồi bóp, xoắn
chặt bầu vú nàng, làm vú nàng lúc th́ trắng bệt, lúc th́ đỏ hồng.
Linh Nhi mệt mỏi, nhắm nghiền mắt lại, để mặc chúng muốn làm ǵ
th́ làm. Xoa bóp chán chê trên ngực nàng, hai tên bèn luân phiên
nhau liếm bú vú Linh Nhi. Tên Nhị Hô th́ bú nhẹ lên đầu vú nàng,
liếm chung quanh cái đầu vú hồng hồng rồi mút bầu vú nàng. Tên
Tam La th́ mạnh bạo hơn, cắn mạnh lên vú Linh Nhi, để lại dấu
vết, rồi nhằn nhằn lên đầu vú nàng khiến nàng đau đớn, rên lên.
Dầm vập trên vú ngực nàng một hồi, tên Nhị Hô đứng lên, tụt quần
xuống, cầm lấy con cu cương cứng mà đút luôn vô miệng Linh Nhi.
Ảnh hưởng của thuốc khiến nàng không c̣n hơi sức mà phản kháng,
để mặc cho tên Nhị Hô đẩy cặc ra vô trong miệng ḿnh. Tên Tam
La, vần ṿ trên ngực nàng một lúc, thấy màn khẩu dâm của tên Nhị
Hô th́ cầm ḷng không đặng, năn nỉ:
- Đại ca cho đệ thử một tí đi.
Tên Nhị Hô nghe thế, rút cặc ra khỏi miệng
Linh Nhi:
- Ừ, nhanh lên rồi đến phiên ta nữa đó.
Tên Tam La không chần chừ, đưa con cặc của
hắn vào miệng Linh Nhi ngay. Cặc của hắn to hơn và dài hơn cặc
của sư huynh hắn, mà hắn c̣n dộng liên hồi vào miệng nàng một
cách hung tàn khiến Linh Nhi phải đưa tay đẩy hắn ra. Nhưng tên
Nhị Hô liền nắm tay nàng lại để cho sư đệ hắn liên tục đâm con
cặc mập bự sâu vô họng nàng. Con cu của hắn chiếm trọn chật ngất
trong miệng nàng, hơn nữa Linh Nhi không buồn há lớn miệng ra để
cảm nhận hết con cu của hắn, nên con cu hắn dập vô dập ra cái
miệng khít khao của nàng, phát ra những tiếng óc ách như khi hắn
đụ vào lồn gái tơ vậy. Nghe những tiếng óc ách dâm tục này,
thấy cái cảnh dầm dập tục tĩu đó, tên Nhị Hô nứng quá, đẩy tên
Tam La ra rồi đưa cặc ḿnh vào miệng Linh Nhi mà tiếp tục nhấp
ra nhấp vô. Đang hăng nứng mà bị đẩy ra, tên Tam La tức lắm,
nhưng hắn biết ḿnh là thân phận sư đệ nên phải nhường nhịn mà
thôi. Rồi cũng sẽ đến phiên ḿnh. Đi đâu mà thiệt. Tên Nhị Hô
bắt chước tên Tam La, dộng cặc vào mồm Linh Nhi ào ào, không
thương tiếc. Linh Nhi lúc đó vẫn bị thuốc hành, uể oải, khó chiụ,
muốn đẩy y ra, nhưng hai tay lại cũng bị tên Tam La giữ chặt,
nên nàng phải quay đầu đi để giảm bớt sức dập vô miệng. Nhưng
tên Nhị Hô đâu có chịu như vậy. Hắn đưa hai tay ra, giữ chặt lấy
đầu nàng, luồn tay vào mớ tóc rũ rượi, ướt nhẹp mồ hôi của nàng,
rồi đẩy khuôn mặt nhễ nhại, mệt mỏi của nàng ngửa lên mà ra sức
đẩy cu thẳng xuống miệng nàng mà nắc không ngừng. Tên Tam La
đứng ngoài bóp vú, sờ xoạng khắpngười Linh Nhi, nhưng hắn vẫn
không dám động chạm đến vùng hạ bộ của nàng. Đó là vùng cấm địa,
chỉ có sư phụ hắn là Nhất Tiếu là có thể xâm nhập tới vùng này
mà thôi. Thấy tên sư huynh cứ tha hồ nhấp cặc vào miệng Linh Nhi
không dứt, mà cơn nứng của ḿnh th́ cứ dâng lên, tên Tam La tự
dưng nẩy ra một ư, nhăn nhở cười với tên kia:
- Đại ca làm lỗ trên đi để tiểu đệ làm lỗ
dưới.
Tên Nhị Hổ trợn mắt lên:
- Mi không sợ sư phụ trừng phạt hả?
Tên Tam La cười hề hề:
- Ai mà dám đụng tới cái lỗ trước? Đệ nói
tới cái lỗ sau mà.
- Hà hà, cái này th́ ta không ham đâu.
Nhưng nếu mi thích th́ cứ thử đi…
Nói xong, hai tên liền xốc Linh Nhi lên mà
đặt úp thân thể trần truồng của nàng trên một tảng đá nhỏ, hai
chân dạng ra, đít nhổng ra ngoài, đầu chúi xuống. Tên Nhị Hô bèn
đứng trước mặt Linh Nhi, nâng đầu nàng lên để hắn tiếp tục hành
dâm vô miệng nàng. C̣n tên Tam La th́ đứng đằng sau, mân mê nắn
bóp cặp mông của nàng. Sau đó, một tay banh đít nàng ra, một tay
cầm con cặc cương cứng mà dí vào lỗ đít nàng. Dưới ảnh hưởng của
viên thuốc kỳ lạ của Nhất Tiếu, Linh Nhi bàng hoàng, không biết
ḿnh có chịu được sự hành hạ của hai tên này hay không. Viên
thuốc khiến nàng mệt mỏi, ră rượi, không c̣n hơi sức mà kháng cự
nữa. Bỗng nhiện có tiếng chân người bước vào hang động. Tên Nhị
Hô bèn ngửng mặt lên, thấy người lạ đó, liền nói:
- Ḥa thượng là ai vậy? Muốn t́m ai…
Nhưng nói chưa hết câu th́ hắn đă ngă gục
xuống, đè lên người Linh Nhi rồi. Nằm ở dưới, nàng thấy tên Nhị
Hô hết cựa quậy, tắt thở, th́ biết là vị ḥa thượng nào đó đă ra
tay thần tốc, không biết bằng một độc thủ nào khiến hắn ta chết
ngay tức khắc. Tên Tam La lúc đó quay người lại, la lên:
- Tên đầu trọc thối tha…
Nhưng rồi tiếng nói của hắn cũng im bặt
luôn. Linh Nhi nghe tiếng người hắn ngă vật xuống đất, hiển
nhiên hắn ta cũng đă bị đánh chết rồi. Nàng cố ngửng đầu lên,
quay lại, nhưng xác của tên Nhị Hô đè lên người nàng nặng quá,
mà nàng lại không có đủ hơi sức để mà đẩy hắn ra, nên nàng đành
nằm yên, chờ đợi. Thời gian từ từ trôi qua mà Linh Nhi vẫn không
thấy động tĩnh ǵ cả. Ḥa thượng nào đó, sau khi ra tay giết hai
tên dâm tặc, chắc đă bỏ đi rồi. Trong lúc nàng không ngờ nhất
th́ bỗng dưng có một bàn tay xoa nhẹ lên cái mông tṛn lẵn, trần
trụi của nàng. Linh Nhi nín thở. Rồi bàn tay đó lần lên eo nàng,
rờ rẫm lưng nàng. Bất chợt nàng cảm thấy ai đó dùng một khúc gỗ
to lớn mà đẩy vào lồn ḿnh. Linh Nhi nhăn mặt, khó chịu, rồi
nàng nhận ra ngay đó là một con cặc cương cứng, to lớn chứ không
phải một khúc gỗ! Hoá ra tên ḥa thượng năy giờ nh́n ngắm thân
thể trần truồng của nàng, rồi sau đó, không dằn nổi cơn dâm, bắt
đầu diễn màn dâm đăng. Tên ḥa thượng lúc đó đang vận sức mà
đâm con cặc khổng lồ vào lồn nàng. Linh Nhi kinh hăi quá, chợt
nghĩ là trên đời này chỉ có một người mà nàng biết là có thể có
một bộ phận sinh dục to lớn như vậy mà thôi. Linh Nhi la lên:
- Anh A-Ngưu…
Nhưng rồi ngay lúc đó, nàng đă bị tên sư
dâm tặc nhấc bổng nàng lên, cầm hai chân nàng mà dạng ra, Linh
Nhi phải chống tay xuống đất, bộ dạng y hệt như một cái xe cút
kít cho tên sư đẩy đi. Với tư thế này, tên ḥa thượng cầm chặt
hai chân nàng mà kéo nàng vô người hắn một cách mạnh bạo, đồng
thời hắn lại đẩy mạnh con cặc vô lồn nàng. Con cặc kinh khủng
của hắn từ từ chui vào lồn nàng một cách khó khăn, chật vật.
Linh Nhi đau điếng người, rên rỉ không ngừng. Con cặc của hắn
như xé toang toàng cái lồn của nàng ra làm trăm mảnh. Vừa hết
sức v́ thuốc hành, vừa mệt mỏi v́ bị xốc ngược đầu xuống, vừa
đau đớn v́ bị hàng hạ, Linh Nhi không c̣n thở được nữa, cảm thấy
trời đất quay cuồng. Nghe tiếng rên rỉ của nàng, tên sư dâm tặc
lúc đó dường như c̣n nổi nứng hơn, cố sức mà đút con cặc của hắn
vào sâu hơn nữa. Chao ôi, không biết con cặc to lớn của hắn dài
tới cỡ nào, cứ nắc vô lồn nàng từng chút một, măi măi chưa lút
cán. Một lúc sau, Linh Nhi có cảm tưởng là con cặc của tên sư
trọc đầu dâm tặc đó đă xuyên qua bụng, lên tới ngực, đang lên
tới cổ. Nàng hoa mắt lên, không c̣n hơi sức mà chịu đựng được
nữa, gục đầu xuống, bất tỉnh…
Vô Kỵ ra sức chạy gần hai tiếng đồng hồ mà
chẳng thấy nhà cửa, chợ búa đâu cả. Chợt chàng thấy ở giữa lưng
chừng núi, có khoảng vài trăm mái nhà, san sát với nhau. Thấy
dẫy nhà đó ṭan là lợp ngói, to lớn th́ Vô Kỵ biết ngay đó là
một căn cứ hay bản doanh của một bang hội nào đó. Khi tới gần
th́ chàng thấy ở cổng ra vào có cắm hai cây đại kỳ. Trên lá cờ
có dấu hiệu một ngọn lửa đỏ chói, to lớn, dưới ngọn lửa là một
chữ “Quang” và lá cờ kia là một chữ “Minh”. Vô Kỵ mừng thầm:
- Chắc đây là Quang Minh đỉnh, tổng đàn
của Minh giáo rồi. Nhất Tiếu là một trong tứ đại pháp vương của
Minh giáo th́ chắc chắn hắn ở trong đây chứ không sai.
Vô Kỵ bèn lẻn vô Quang Minh đỉnh, nhẩy lên
một căn gác cao mà nh́nh quanh. Nhà cửa san sát, vô số, nối liền
nhau làm Vô Kỵ không biết phải nhận địng phương hưóng nào. Chàng
thầm nghĩ:
- Ḿnh cứ t́m tới căn nhà nào cao nhất,
lớn nhất th́ may ra đó là tổng hành dinh của Minh giáo, tất
nhiên Nhất Tiếu phải có mặt ở đó.
Chàng liền chạy phi thân tới một căn nhà ba
từng, cao lớn, ngói đỏ, mà thám thính. Chàng đang ngạc nhiên
không hiểu tại sao Quang minh đỉnh là nơi cột trụ của Minh giáo
mà sao lại vắng vẻ như vậy th́ chàng thoáng thấy một bóng xám
thấp thoáng ẩn hiện trên từng lầu thứ hai. Bóng người đó xuất
hiện rồi lẩn mất nhanh chóng vô cùng. Nhưng mắt của Vô Kỵ rất
sắc, chàng nhận ra ngay đó là một người trọc đầu, mặc áo bào xám,
có lẽ là một ḥa thượng. Nhưng h́nh tung của ḥa thượng đó rất
là bí mật, lén lút, ẩn tàng một điều ǵ gian manh, lừa xảo.
Không chần chừ ǵ nữa, Vô Kỵ liền tung ḿnh lên, theo dơi tên sư
trọc đầu ngay lập tức.
(Hết
Phần 6 ... Xin mời xem tiếp
Phần 2) |